Từ khi mới sinh ra, Hạ Thanh Đào đã luôn bị đem ra so sánh với ca nhi nhà bên. Tính cách của Hạ Thanh Đào hiếu thắng, từ nhỏ đã học nấu nướng, thêu thùa, chuyện nữ công gia chánh không gì là không biết. Thậm chí còn biết cả chữ nghĩa, chỉ để hơn ca nhi nhà bên một bậc. Đồng thời hy vọng sau này gả vào nhà tốt, nở mày nở mặt.
Nào ngờ đến lúc bàn chuyện cưới gả, y lại mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ. Thì ra y chỉ là một nhân vật phụ trong một quyển tiểu thuyết, còn ca nhi nhà bên mới là nhân vật chính. Người ta chẳng cần cố gắng, chỉ cần ngốc ngốc ngây thơ lương thiện là đã lọt vào mắt xanh của công tử nhà tri huyện, sống an nhàn sung sướng cả đời.
Còn y thì sao? Lựa tới chọn lui mới được một gã tú tài mà mình tưởng rằng có tiền đồ. Nào ngờ, gã tú tài vừa thi đỗ đã lập tức viết phong thư đoạn tuyệt để cưới người quyền quý hơn.
Hạ Thanh Đào vốn là người mạnh mẽ, nhưng cuối cùng cũng không chịu nổi miệng đời, ôm theo nỗi tủi nhục mà treo cổ ở nhà mẹ đẻ.
Giật mình tỉnh dậy, Hạ Thanh Đào như bừng tỉnh ngộ. Thôi thì mình chỉ là vai phụ, chẳng có mệnh làm người cao sang, chi bằng tìm một người chồng nông dân thật thà mà sống những ngày bình yên còn hơn.
Nghĩ sao làm vậy, y để mắt đến một người thợ săn vừa đẹp trai vừa vạm vỡ. Người này cao lớn trắng trẻo, tướng mạo tuấn tú, săn bắn giỏi, lại biết yêu thương che chở cho y. Cùng người ấy tương thân tương ái, còn hơn vinh hoa phú quý gì đó gấp trăm lần.
Chỉ là, khi Hạ Thanh Đào đang sống êm đềm thắm thiết bên người thợ săn kia. Đột nhiên có một đội thị vệ khí thế phi phàm kéo vào thôn, nói rằng người thợ săn ấy chính là hài tử thất lạc đã lâu của trưởng công chúa đương triều!
Hạ Thanh Đào: “Hả?”
Vì mẫu thân khi còn trẻ là y giả, từng tự mình thử vô số loại thuốc, dẫn đến việc Khanh Nhan vừa sinh ra đã mang trong mình chứng bệnh lạ. Sau này, do dùng nhầm thuốc mà bệnh biến chứng thành “dục độc”, cứ mỗi đêm trăng tròn lại phát tác, bắt buộc phải giao hợp âm dương với nam giới mới có thể giải tỏa. Trong một lần sai sót ngẫu nhiên, nàng lạc vào hàn đàm và được vị sư thúc vốn thanh tâm quả dục giải độc giúp. Kể từ đó, nàng không thể rời xa, lúc nào cũng phải cầu xin sư thúc dùng “tinh túy” để áp chế độc tố trong người. Vị sư thúc thanh cao, lạnh lùng vốn hết mực cưng chiều nàng nay lại trở thành “liều thuốc giải” duy nhất. Bản thân nàng cũng dần lún sâu vào dục vọng, không thể tự thoát ra được… Hình tượng nhân vật: Vị sư thúc giả vờ lạnh lùng như trần tiên x Thiếu nữ ngây thơ chưa hiểu sự đời.
[Mạt thế + Xuyên sách thành nữ phụ ác độc + Nam chính mất trí nhớ + Không gian + Đại mỹ nhân mềm mại + Nam chính bệnh kiều] (bệnh kiều: những người này thường yêu một cách điên cuồng, dễ bị ám ảnh, chiếm hữu và có xu hướng bạo lực khi tình yêu của họ bị đe dọa hoặc không được đáp lại.) Thích Kim Nặc xuyên sách, trở thành nữ phụ ác độc trong một bộ tiểu thuyết mạt thế, là mối tình đầu ghét nghèo ham giàu của nam chính bệnh kiều. Khi xưa, cô ghét bỏ nam chính nghèo khó, thẳng chân đá anh đi. Đến khi anh trở thành đại thiếu gia giàu có bậc nhất thủ đô, cô lại mặt dày cầu xin quay lại. Sau khi bị từ chối thẳng thừng, cô phẫn hận bỏ thuốc nam chính, nhưng anh phản kháng, còn bị cô đập vào đầu rồi cưỡng ép có quan hệ với mình. Lúc Thích Kim Nặc tỉnh dậy, gạo đã nấu thành cơm. Nghĩ đến kết cục bi thảm của nữ phụ trong truyện, cô run rẩy sợ hãi. Nhưng điều khiến cô kinh ngạc hơn là khi nam chính tỉnh lại, anh lại hỏi cô: “Cô là ai?” Thích Kim Nặc: ”???” Cô lập tức dỗ dành: “Em là bạn gái anh mà, sao mới ngủ một giấc mà anh đã quên em rồi?” Từ đó, cô ôm chặt đùi vàng, có được không gian, một đường thăng cấp đánh quái, ngọt ngào hạnh phúc bên nam chính. Cho đến một ngày, nam chính khôi phục trí nhớ. Thích Kim Nặc lập tức bỏ trốn trong đêm. Nam chính giận đến đỏ mắt, bắt cô về, đè xuống giường mà hung hăng hành hạ. Giọng anh lạnh lẽo: “Còn dám chạy không?” Thích Kim Nặc khóc thút thít: “Ông xã ơi, em không chạy nữa, không chạy nữa mà!”
Triệu Lăng Hiên nhanh như chớp cưới Tần Lộ Lộ về, không chỉ là coi trọng ngoại hình của cô, mà càng bởi vì, người trong nhà yêu cầu đồ chơi mới. Tần Lộ Lộ như nguyện gả cho bạn trai cô mới vừa nhận thức được 3 tháng, lại phát hiện sau khi cô gả vào Triệu gia, chờ đợi cô là ngày tháng dăm loạn với cả nhà họ. Từ nay về sau, cô là vợ của Triệu Lăng Hiên, cũng là vợ chung của đàn ông Triệu gia. Đêm tân hôn, Tần Lộ lộ bị hai cha con Triệu Thanh Yến và Triệu Lăng Hiên c**ng hiếp, cô cho rằng việc này đã hoang đường lắm rồi, nhưng không nghĩ tới ngày hôm sau cô lại bị chú ba của Triệu Lăng Hiên c**ng hiếp ở hành lang. Những ngày kế tiếp, đàn ông Triệu gia đều đối với cô như hổ rình mồi, hết người này đến người nọ đè cô ra làm, thậm chí…… họ không ngại cùng nhau làm cô. Cao H, cưỡng gian, loạn luân: Bố chồng con dâu / chú chồng với cháu dâu / xuất quỹ / cộng thê Nữ chủ có tính nghiện + cuồng chịu ngược
Giới thiệu: Văn Dữu Dữu vốn chỉ là một nữ sinh cấp ba bình thường, nhưng xung quanh cô lại toàn là những nhân vật vạn người mê. Cô từng ảo tưởng có thể kiếm chút lợi lộc từ họ, để rồi cuối cùng lại khiến bản thân lún sâu vào cảnh bị dày vò thân xác suốt đêm ngày. (Cảnh báo: Nội dung chứa nhiều yếu tố nhạy cảm, SM, sỉ nhục, cân nhắc trước khi đọc).
Khi Lâm Nhiễm tỉnh lại, cô phát hiện mình đang ép nam chính Lục Phong lên tường, chuẩn bị cưỡng hôn. Hệ thống lập tức thét lên: [Cảnh báo! Ký chủ là ác độc nữ phụ! Nếu tiếp tục cưỡng ép yêu nam chính, kết cục của cô sẽ là cửa nát nhà tan, chết thảm ngoài đường! Hãy nghe tôi, bắt đầu tẩy trắng ngay từ bây giờ!] Lâm Nhiễm chỉ khẽ cười. Chết thảm ư? Đó là vì cô chưa đủ ác. Triết lý sống của cô là: Kẻ dám cướp đoạt mới là kẻ mạnh, người mềm lòng chỉ hợp đi cho chó ăn. Tẩy trắng sao? Không tồn tại. Cô chỉ biết tự kiểm điểm một điều: mình thuần hóa người ta vẫn chưa đủ triệt để. Cưỡng ép chưa đủ? Vậy bóp cổ rồi hôn. Hoa khôi lạnh lùng không chịu khuất phục? Vậy dùng roi da mà thuần. Dưa hái xanh không ngọt? Chỉ là vì bẻ chưa đủ mạnh mà thôi. [Tiểu kịch trường] Trong phòng vẽ, bạch nguyệt quang của anh đang ngồi vẽ tranh. Còn ở quầy thiết bị, tôi ép anh xuống, ngón tay trượt vào vạt áo sơ mi, chạm lên cơ bụng săn chắc. Cơ thể anh khẽ run, khóe mắt nhuốm đỏ vì nhục nhã. Tôi ghé sát tai anh thì thầm: “Muốn kêu thì cứ kêu đi, cô em gái nhà bên của anh có thể nghe thấy đấy.” “Anh cũng không muốn để cô ấy thấy anh trong bộ dạng này, đúng không?” “Ngoan ngoãn hợp tác, tôi sẽ nhẹ nhàng hơn một chút.” Sau này, thân thế thật của nam chính được tiết lộ. Lục Phong trở thành Thái tử gia của giới kinh doanh, người người kiêng dè. Cùng lúc đó, Tập đoàn Lâm thị rơi vào khủng hoảng nghiêm trọng. Lục Phong đặt một bản hợp đồng đầu tư lên bàn: “Ký nó. Sau đó gả cho tôi.” … Một lần nọ, bạn thân hỏi anh: “Trước đây Lâm Nhiễm chơi đùa cậu như vậy, cậu chưa từng nghĩ đến việc trả đũa sao?” Lục Phong đáp: “Tôi đang trả đũa.” “Ở đâu?” “Hôn nhân là mồ chôn. Tôi sẽ cướp đi nửa đời tự do còn lại của cô ấy.” Bạn thân: Đỉnh thật đấy.
Quan Ảnh Sơ, một cô gái đang ở độ tuổi thanh xuân đẹp nhất, đã qua đời vì bệnh ung thư phổi. Trước lúc chết, cô nguyền rủa, cầu khẩn, và nhờ được thần linh thương xót, cô đã được sống lại một lần nữa. Năm Dương lịch 3124, Lam Tinh. Phụ nữ đã tuyệt chủng từ lâu. Đây là một thế giới tận thế do đàn ông thống trị. Trong mắt mọi người đàn ông, phụ nữ là giấc mộng không thể với tới, là thứ xa xỉ quý giá nhất trong mắt tầng lớp quyền quý. Để sống sót, cô giả dạng thành đàn ông, sống lay lắt qua ngày trong trại nô lệ. Cho đến một đêm nọ, lớp ngụy trang bị xé toạc, thân thể trần trụi của cô hoàn toàn phơi bày trước mắt mọi người. Kể từ đó, cô trở thành “người phụ nữ duy nhất” bị bốn kẻ nắm giữ quyền lực cao nhất tranh giành. Một kẻ buôn nô lệ mang gen Sói Đen hung bạo nhưng trung thành. Một gã giàu sụ mang gien Báo Tuyết tàn nhẫn, đầy mưu mô. Một giáo hoàng mang gien Bạch Xà lạnh lẽo, u ám và quỷ dị. Một thủ lĩnh người cá dưới biển sâu chậm chạp nhưng cố chấp. Họ nói muốn bảo vệ cô, nhưng lại thay nhau đè cô dưới thân. Họ nói sẽ đối xử tử tế với cô, nhưng lại làm cô khóc đến nấc lên bằng dục vọng của mình. Và ở nơi cao xa hơn nữa, còn có một vị Tà Thần mang những thú vui méo mó, dị thường. Thần lạnh lùng nhìn xuống tất cả, nhìn cô bị những người đàn ông tùy ý chiếm đoạt, đồng thời ghé sát bên tai cô mà thì thầm. “Tất cả những chuyện này, đều là thần tích do ta ban cho.” Nam chính (5 người): Tà Thần có sở thích đội nón xanh - Vice (Quái vật xúc tua). Kẻ buôn nô lệ mang gien Sói đen hung bạo nhưng trung thành - Mộc Tá (Có thành kết). Gã giàu sụ mang gien Báo Tuyết tàn nhẫn, đầy mưu mô - Samuel (Có gai ngược). Giáo hoàng mang gien Bạch Xà lạnh lẽo, u ám và quỷ dị - Thượng Đạt Phụng (Hai dương vật, thân thể lạnh băng) Thủ lĩnh người cá dưới biển sâu chậm chạp nhưng cố chấp - Úy Trì Triệt (Hai dương vật, Hải yêu). Lưu ý trước khi đọc: 1. Các nam chính đều là xử nam, nữ chính cũng là xử nữ và ở thế yếu, có yếu tố giam cầm cưỡng chế, không thể tiếp thu thì tuyệt đối đừng đọc. 2. Thể loại NP, mọi tư thế đều có thể xuất hiện, có cảnh nam khẩu giao cho nữ, nữ khẩu giao cho nam, song long nhập động (hai nam chính có hai dương vật), bắn nước tiểu, thành kết. Chơi rất bạo, không thể tiếp thu xin đừng đọc. 3. Bối cảnh thời đại hoang tàn, các nam chính đều có gen thú hóa.
Kiều Tây trùng sinh trở về. Giữa việc chọn gã đàn ông tồi và việc thăng cấp dị năng, cô dứt khoát đá bay cái "não yêu đương" để chọn con đường: Cứ gần gũi là mạnh lên! Vốn dĩ định giả chết để trốn đi hưởng thụ cuộc sống tự do tự tại, ai ngờ vừa mở mắt ra, cô đã được Tô Thiển Thiển "tốt bụng" nhốt vào phòng của một vị đại lão tương lai. Kiếp trước cô sợ hãi thu mình vào góc tường, nhưng kiếp này, cô tiện tay khóa trái cửa luôn: "Cảm ơn nhé, pha hỗ trợ này tôi nhận!" Khi Kiều Tây phát hiện ra việc tiếp xúc thân mật với người mạnh có thể đẩy nhanh quá trình thức tỉnh dị năng, cô hoàn toàn "thả xích" chính mình, mở ra chế độ "Hải vương mạt thế": Hôn một cái với vị giáo sư trí thức nhưng bại hoại, dị năng tăng vọt! Ôm một cái với tên trùm lính đánh thuê điên cuồng, lực chiến bùng nổ! Ngay cả vị đại lão hệ tinh thần bí ẩn kia cũng bị cô trêu chọc đến mức đỏ rực vành tai: "Kiều Tây... Em chắc chắn đây là để thăng cấp chứ?" Sau này… Hứa Lâm Xuyên thức tỉnh ký ức kiếp trước, nhận ra mình đã tin lầm người mà hại chết người phụ nữ mình yêu nhất. Anh ta đỏ hoe mắt quỳ xuống cầu xin sự tha thứ: "Tây Tây, anh sai rồi, cho anh thêm một cơ hội nữa đi..." Kiều Tây chưa kịp mở miệng, mấy vị đại lão đứng sau cô đã đồng loạt cười lạnh. Hứa Lâm Xuyên bị đá bay trong một nốt nhạc, tên lính đánh thuê thong thả lau tay: "Truy thê hỏa táng trường? Để tôi rải tro hắn luôn cho gọn." Lại sau đó nữa… Tô Thiển Thiển khóc lóc thảm thiết: "Chị Kiều Tây, đáng lẽ lúc đầu em không nên hại chị..." Kiều Tây mỉm cười đưa tới một kịch bản: "Đừng vội, vai diễn thây ma ở vị trí trung tâm, chị đã sắp xếp ổn thỏa cho cưng rồi." #Giả chết là giả, sảng khoái mới là thật. #Gần gũi một lúc thì sướng, gần gũi mãi thì sướng mãi. #Người cũ hối lỗi? Thiêu xong nhớ phân loại rác nhé.
Lâm Duyệt Thư năm nay 28 tuổi, tính tình dịu dàng như ngọc đúng với tên cha mẹ đã đặt. Ba năm sống trong cảnh mất chồng khiến cuộc sống của cô trôi qua bình lặng như nước hồ mùa thu. Cho đến một ngày giữa hè, Bùi Trí Hàn 18 tuổi xách chiếc vali đơn sơ đến gõ cửa nhà cô. Đó là em trai ruột của người chồng đã khuất, cũng là "chú em" trên danh nghĩa của cô. Người thiếu niên cao 1m88 đứng chắn trước hiên nhà và nở nụ cười vừa rạng rỡ vừa vô hại. Thế nhưng giấu sau vẻ ngoài đơn thuần ấy lại là ham muốn chiếm hữu điên cuồng đến mức biến thái. Hắn dùng giọng điệu ngoan ngoãn nhất gọi cô một tiếng "chị dâu", để rồi vào những đêm mưa gió, lại đứng cách một bức tường mà tham lam hít hà hương thơm ngọt thanh của cô vương trong không khí. Lâm Duyệt Thư cứ ngỡ mình đang chăm sóc một đứa trẻ tội nghiệp thiếu thốn tình thương vì cha mẹ đã ra nước ngoài, còn anh trai lại qua đời. Cô đâu biết rằng đôi bàn tay thon dài cứng cáp ấy đang từng chút một siết chặt chiếc bẫy xung quanh mình. Những vết đỏ mờ mờ trên người mỗi khi tỉnh dậy, chiếc quần lót bỗng dưng biến mất... Tội lỗi trái với luân thường đạo lý cứ thế lặng lẽ diễn ra vào mỗi đêm khi cô đã chìm vào giấc ngủ. "Chị dâu, anh trai không còn nữa rồi." Hắn ép chặt cô giữa bồn rửa mặt và khuôn ngực vững chãi, hơi thở nóng rực phả vào vành tai nhạy cảm của cô, giọng nói khàn đục: "Căn phòng này lạnh lẽo quá, em vào sưởi ấm cho chị nhé, được không?" Mùa hè sau kỳ thi đại học năm ấy, không chỉ có tiếng ve kêu vang và mồ hôi đầm đìa, mà còn có chiếc áo sườn xám bị ướt đẫm cùng những tiếng rên rỉ dâm đãng mất kiểm soát trong màn đêm. Lưu ý trước khi đọc Thiết lập: Nam mạnh - Nữ yếu. Yếu tố nhạy cảm: Có cảnh phát sinh quan hệ khi ngủ, cưỡng ép, khẩu giao hai chiều, từ ngữ thô tục, dạy dỗ, trói buộc và vô số đạo cụ hạng nặng khác! Nhưng không chơi cửa sau, không tiểu tiện, các trò quá dị sẽ không xuất hiện. Thể loại: 1v1, Nữ không sạch - Nam sạch (Nữ từng có chồng, nam còn nguyên tem) Thuộc tính: Nữ hơn nam 10 tuổi. Cao H từ đầu đến cuối, tác phẩm viết nhằm thoả mãn sở thích cá nhân! Thiết lập nhân vật: Nam chính ngây thơ giả tạo, tâm tư đen tối x Nữ chính dịu dàng, kín kẽ nhưng dần sa đọa.
Cố Hằng là ba dượng của Lương Tuyết, cũng là đối tượng kết hôn thương mại nhiều năm trước với mẹ của Lương Tuyết là Lương Phi. Năm hắn kết hôn mới hai mươi hai tuổi, Lương Tuyết bảy tuổi, còn Lương Phi ba mươi hai tuổi. Cố Hằng nhỏ hơn Lương Phi mười tuổi, hai người kết hôn vì lợi ích thương mại, ban đầu tình cảm khá tốt, nhưng tính Lương Phi vốn phóng túng phong lưu, thường xuyên bay đi bay về trong và ngoài nước, người tình nhiều vô số kể, về sau hai người giữ mối quan hệ tôn trọng nhau như khách. Do Lương Phi bận rộn với công việc, còn Cố Hằng tính tình dịu dàng chín chắn, hắn cũng coi như là người chăm sóc Lương Tuyết từ nhỏ đến lớn, Lương Tuyết gọi hắn là ‘ba’. Suốt mười mấy năm nay, mối quan hệ giữa hai người luôn giữ một khoảng cách vừa phải, thân thiết nhưng cũng không mất đi sự chừng mực. Thế nhưng, vào ngày Lương Tuyết dẫn bạn trai về nhà làm tình rồi bị ba nhìn thấy cô đang bị bạn trai tiến vào, sự cân bằng đó đã bị phá vỡ, trở nên vô cùng vi diệu. Trong một lần Lương Tuyết về quê trải nghiệm cuộc sống cùng ba, trời chợt đổ mưa lớn, gần đó chỉ có một nhà nghỉ nhỏ và cũng chỉ còn lại duy nhất một phòng. Trút bỏ lớp quần áo ẩm ướt, bàn tay ấm áp tiến lại gần, người vốn luôn nhẫn nại như hắn cuối cùng cũng không thể kiềm chế được nữa. (Phi song khiết, không tam quan, không đạo đức; ba dượng thỉnh thoảng vẫn làm tình với mẹ, con gái cũng thường xuyên làm tình với bạn trai; tuyệt đối không học kiến thức tình dục từ truyện H)
Chia sẻ
Giữ cộng đồng an toàn
Báo cáo truyện
Vui lòng đăng nhập để gửi báo cáo và nhận thông báo kết quả xử lý.
Bình luận (0)